Ước mơ bị lãng quên

Lúc còn nhỏ, nhà tôi nghèo lắm, mà hình như vào những năm đó, ở vùng nông thôn quê tôi, ai cũng nghèo cả. Những người bạn cùng trang lứa, thường chơi trò bán đồ hàng, và cũng có rất ít trò chơi được chọn, hồi đó không có robot, búp bê như bây giờ, có thì cũng không thể mua nỗi. Tôi cũng tham gia một cách nhiệt tình, đóng vai vợ chồng, bố mẹ v.v.., đủ hết cả. Tôi không thích trò đó, tôi thích trò nặn đất sét ra những chiếc xe và kéo đi – trò này tôi thích hơn vì cảm giác vui sướng khi nhìn thành phẩm của mình. Nhưng bạn bè lại chơi đồ hàng, và tôi chơi cùng họ.
Tôi không thích ăn kẹo, đặc biệt không thích món này. Cùng xóm có cô bé khá dễ thương, hay chia kẹo cho tôi ăn, tôi thích cô bé đó lắm, và tôi ăn kẹo của cô bé cho.
Lớn lên một tý tôi được đi học, ba mẹ bảo tôi phải đi học. Tôi phải học thật giỏi để hơn bạn bè cùng lớp. Tôi biết rằng đi học để có kiến thức, còn việc có kiến thức để làm gì thì hình như lúc đó tôi không nghĩ tới.
Cấp 2, tôi học truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, một truyện ngắn khá hay. Nhưng tôi nghĩ, Lão Hạc sao phải làm thế, sao phải bán con Vàng để tiền lại cho Ông Giáo làm đám tang và uống bả chó tự vẫn chứ. Sao Lão không cố gắng để thay đổi cuộc sống Lão, dù biết Lão đã “tàn sức”, nhưng cuộc sống vẫn còn nhiều thứ để đi tới, v.v… Có thể đó là những suy nghĩ trẻ con, nhưng đó là suy nghĩ của tôi. Khi làm tập làm văn, phân tích Lão Hạc, tôi đã viết Lão Hạc tội nghiệp như thế nào, Lão không muốn nhờ vả hàng xóm và chọn cho mình con đường chết thì hay ra sao, tốt ra sao v.v…, vì tôi cần có điểm cao, và vì cô giáo dạy tôi thế.
Năm chọn nghành để thi đại học, CNTT là ngành “hot” nhất và hứa hẹn nhất. Đọc những bài báo, thấy CNTT đang thiếu nhân lực trầm trọng. Ngành CNTT thường cao điểm nhất trong các ngành. Vì cái tôi cá nhân, vì tương lai dễ tìm việc, tôi đã chọn CNTT để thi, dù tôi không biết CNTT là cái gì, chỉ phong phanh học CNTT là học về máy tính, và cái máy tính, tôi chỉ có cơ hội đụng vào vài lần.
Ra trường, tôi đi làm ở các công ty phần mềm, đây là ngành mà tôi đã chọn học.
Có chút kiến thức, tôi được tăng lương, tăng cấp, tôi nghiễm nhiên an nhàn với công việc và thù lao mình nhận được.

Nguồn: cenforchil.org.vn

Nguồn: cenforchil.org.vn

Sau hơn hai năm đi làm, tôi chợt nhớ ra điều gì đó còn sót lại trong cuộc đời mình.
Hình như, tôi chưa bao giờ làm được điều gì mà mình thực sự thích, mình thực sự mong muốn, mình ước mơ cả. Những gì tôi đã làm, tôi cứ nghĩ rằng mình thích, nhưng nó hoàn toàn do tác động của các yếu tố xung quanh mình. Lúc bé theo bạn bè, lớn chút vì điểm số, vì người thân, thầy cô tác động, chọn nghề do cái tôi và tương lai.
Tôi đã làm được gì cho mình chưa, tôi đã làm gì đó mà mình thực sự mong muốn làm chưa?
Phải chăng, ước mơ đã bị che mờ bởi công việc an nhàn và lương cao – và mình cứ nghĩ thế là mãn nguyện?
Phải chăng, ước mơ đã trôi dần đi do tôi sợ mất đi những gì mình đang có mà không dám làm những gì mình muốn?
Phải chăng, ước mơ đã bị lãng quên?
Tôi không còn trẻ, nhưng cũng chưa nhiều tuổi để chọn con đường bình yên.Tôi biết bây giờ đã muộn cho những ước mơ, nhưng không bao giờ là quá muộn. Tôi sẽ đi con đường của tôi, con đường dẫn đến ước mơ.
Còn bạn, bạn có những ước mơ bị lãng quên không?

written by 2K

5 comments

  1. Uhm Tom cũng có cùng suy nghĩ này với 2K. Biết là ước mơ bị lãng quên nhưng có dám “đào mồ” nó dạy hay không? Hỏi dể làm khó

  2. Đọc những dòg chữ này, tự nhiên thấy nổi da gà :) Nhớ lại tuổi thơ đầy dữ dội của mình…

  3. @meotom: nếu sợ gãy chân mà không bước thì khác gì chân đã gãy :-P
    @Huken: khi nào rãnh kể coi tuổi thơ ai dữ dội hơn nhé :-)

  4. congchua_danhda_9x

    tuoi tho dep lam

    • Cảm ơn bạn,
      Chắc bạn cũng có một tuổi thơ đẹp vì theo mình nghĩ thì lúc nhìn lại, sẽ thấy hạnh phúc vì có tuổi thơ đó mới có mình hôm nay :)

Trackbacks/Pingbacks

  1. Blog xa lộ' - Trang 9 - diendan.az24.vn - [...] dẫn đến ước mơ. Còn bạn, bạn có những ước mơ bị lãng quên không? Ước mơ ...

Leave a Reply